HUYỀN THOẠI

By Võ Xuân Phương

HUYỀN  THOẠI

    ***

Hai cụ già đầu bạc

Trầm ngâm trên tháp rêu

Nhìn trăng sáng trời sao

Cùng lướt nhẹ trên nước

*

Cụ già mặc áo vàng

Đưa gậy tre chỉ ngang

Bọt tăm đang hướng sang

Rùa vươn mình đớp bóng

*

Bỗng gục đầu chao sóng

Lưng lở loét hoang tàn

Cụ áo vàng bật khóc

Còn đâu thuở hiên ngang!

*

Quay nhìn cụ áo sẫm

Giọng nói thật thiết tha

Ngày xưa đổi áo cứu ta

Thì nay khanh hãy đổi da cứu Rùa.

 

                                              Võ Xuân Phương

                                                 (Lời của đất)

 

More...

ÔNG BA SAY

By Võ Xuân Phương

ÔNG BA SAY

***

                                                         Võ Xuân Phương

            -Ông Ba say!

            -Ông Ba say!

            Tiếng trẻ con reo ngoài đường tôi nhìn ra cửa sổ thấy một người đàn ông trạc 40 đang đi bên kia đường rồi quẹo vào quán. 

            Trong khi chờ kết quả kỳ thi tốt nghiệp PTTH tôi về nhà ngoại thăm chơi vừa ôn bài thi vào đại học.

            Nhà ngoại tôi trước ở Diêm Quang làng xóm quanh năm mằn mặn mùi muối thời gian chiến tranh ác liệt ngoại dời lên ngả ba nơi con đường huyện lỵ rẽ về làng cất quán bán nước nơi quán ngoại có cây xoài to cành lá phủ rợp cả quán đến mùa hoa xoài vàng ươm mùi thơm nồng từ đấy quán còn có tên là quán ngả ba cây xoài.

            -Có anh Năm ở nhà không Dì?

            -Nó đi làm chưa về.

            -Dì cho cháu nửa xị rượu

            Ngoại tôi lấy rượu và ly đem lại để lên bàn sát cửa sổ ngó ra cây xoài. Ông Ba say lấy trong túi ra quả xoài vừa cắn vừa uống rượu.

            Tôi nhìn xuyên qua cửa sổ phòng sau dáng ông Ba say uống rượu điềm tĩnh không nói không cười mắt đăm đăm nhìn ra ngoài nhìn suốt con đường dốc núi nắng chang chang lòa cả mắt tóc ông Ba dài xoăn bám cua lên đầu như chiếc bê-rê rộng chụp phủ xuống tai cặp lông mày rộng xếch lên đôi mắt sáng chiếc mũi thẳng gò má nhô cao tất cả được hun sạm bỡi cái nắng chang chang vùng biển. Uống gần hết nửa xị rượu tôi nghe ông lẩm bẩm.

            -Chú Ba ngâm thơ Vân Tiên Nghe chú Ba ngoại tôi ngồi trên giường tre sát cửa quán nói với vào.

            -Dạ chuyện gì chứ ngâm thơ Vân Tiên là cháu làm liền. Tính tiền luôn Dì ông cho tay vào túi lấy tiền miệng ngâm tràn: Trai thời trung hiếu làm đầu Gái thời tiết hạnh là câu trau mình. Ông đứng lên chậm rãi ra khỏi quán

            Trưa hôm đó trong bữa cơm tôi hỏi cả nhà sao lại gọi ông Ba say. Cậu tôi quay sang hỏi ngoại có anh Phúc đến hả má?

            -Ừ nó đến tìm mầy không gặp ngồi chơi một lát rồi đi chắc nó thường uống rượu nên nẫu gọi là Ba say.

            Thằng Tâm con cậu tôi giải thích: Vì chú Phúc mỗi lần uống tới ba xị rượu nên lúc đầu nẫu gọi là anh Ba xị sau trại thành Ba say

            Con Loan cãi lại hôm trước chú Quang đội trưởng và mấy chú nữa vào đây uống rượu nói chú Phúc với chú Đức bạn thân cùng uống rượu nhiều nhất ở đây chú Phúc thua chú Đức một ly nên tôn chú Đức là anh hai còn mình thứ ba nên gọi là ba say. Nhưng chú Phúc có bao giờ say đâu! Thằng Tâm cãi lại con Loan chẳng vừa khi nãy anh nói chú Phúc mỗi lần uống ba xị lúc sáng chú uống chưa hết nửa xị thì sao!

            Mỗi người giải thích một cách mợ tôi nói ngoài trường mấy thầy kể có lần chú Phúc ngồi uống rượu ở quán mình cũng buổi trưa như trưa này lúc đó có ông Bảy Nữa ở Phước Sơn đi mua ngựa trên An Khê về chạy xe dắt ngựa qua đây vào quán kêu một lít rưỡi rượu đổ vào nón uống một hơi xong đưa tay áo lên chùi miệng rồi đi chú Phúc phục quá tôn làm anh hai còn mình chịu nhận là thứ ba.

            -Ờ còn thằng Đức lâu nay ít thấy ghé vào chơi trước kia hai đứa như hình với bóng như Vân Tiên với Tử Trực có lần thắng Phúc nói vậy lâu nay không thấy hai đứa vào quán uống rượu nói chuyện thơ Lục Vân Tiên và Kiều với mầy. Ngoại tôi nhìn cậu tôi nói. Các anh ấy bận rộn chuyện làm ăn cậu tôi nói cho xuôi chuyện.

            Đêm hôm đó sáng trăng ánh trăng chớm hạ khô và mát rượi cậu tôi và tôi ngồi dưới gốc cây xoài câu chậm rãi hút thuốc uống trà kể về ông Ba say!   

            Hồi trước ở thôn Diêm Quang có cậu Đức và Phúc đi học trường tiểu học trên này cậu đưa tay chỉ về hướng Gò Bồi cách nhà khoảng nửa cây số rất thân nhau lên trung học thì học ở trường Bồ Đề Nguyên Thiều đến năm đệ ngũ nay là lớp tám quê mình giải phóng cậu tham gia cách mạng Phúc và Đức tiếp tục học lên từ đó không rõ về nhau sau này cậu biết suốt cả thời gian đi học hai anh cũng rất thân nhau khi lên đại học Đức vào sư phạm còn Phúc học ở khoa học.

            -Thưa cậu ba cậu Đức tập kết mà cậu Đức học sư phạm cũng được sao?

            -Thời ngụy nó hiểm vậy cháu ạ nó lôi kéo các con em gia đình cách mạng theo nó. Sau khi ra trường dạy được nửa năm Phúc bị gọi đi lính còn anh Đức vẫn tiếp tục dạy.

-Ủa! sao cả hai cậu đều đi dạy mà cậu Đức tiếp tục dạy còn cậu Phúc lại đi lính hả cậu?

-Cậu Đức học sư phạm còn cậu Phúc học ở khoa học sau đó xin dạy giờ gọi là giáo sư tư nhân không được hoãn dịch chỉ có thầy giáo học sư phạm ra mới được hoãn mà thôi. Đến khi ta giải phóng hoàn toàn Phúc đi học tập cải tạo cậu Đức vẫn đi dạy và cũng thường lên An Trường thăm cậu Phúc lúc đó cậu bận quá công việc sau giải phóng rất nhiều cháu à có tranh thủ cùng Đức đi thăm anh Phúc một lần. Tôi nghĩ thầm hay cậu sợ liên lụy có l